Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sự Khác Biệt Giữa Phật Giáo Và Thiên Chúa Giáo, Phần 4/15

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Sư Phụ chia sẻ những hiểu biết sâu sắc từ Kinh A Di Đà rằng cõi Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà là có thật, và rằng một phần kho tàng phong phú của Phật giáo đến từ những ghi chép về thể nghiệm của các đệ tử Ngài qua những cõi giới hiện hữu khác nhau.

Vậy bây giờ chúng ta quay lại với Kinh A Di Đà. “A Di Đà” nghĩa là “vô lượng Quang”. Vị Phật này có Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) vô lượng, vô lượng Quang (Thiên Đàng nội tại). Khi vị hoàng hậu Ấn Độ đó rất khao khát được gặp Đức Phật, thì Ngài hiện ra với bà trong ngục tù. Ngài xuất hiện cùng với một vị đệ tử, rồi nắm tay vị hoàng hậu và dẫn bà đến một cõi giới khác. Ngày nay các khoa học gia đã chứng minh rằng trong Vũ Trụ có rất nhiều quốc độ, rất nhiều cõi giới khác nhau. Một số nơi có con người sinh sống; một số nơi thì họ vẫn chưa khám phá được có người cư trú hay không.

Còn Đức Phật – Đức Phật Thích Ca Mâu Ni – đã khám phá điều đó từ rất, rất, rất lâu rồi: rằng có những cõi giới có người sinh sống giống như chúng ta, hoặc khác với chúng ta. Có nơi tiến bộ hơn chúng ta về công nghệ; có nơi kém hơn về công nghệ. Có nơi văn minh hơn chúng ta; có nơi kém văn minh hơn. Khi vị hoàng hậu đến Cõi giới đó, bà thấy mặt đất ở Cõi ấy được phủ bằng vàng và pha lê. Tất cả nhà cửa, kiến trúc đều được xây lơ lửng giữa không trung, không phải trên mặt đất, và được tạo thành từ đủ loại đá quý, như ngọc lưu ly, pha lê, ngọc trai, kim cương, hồng ngọc, lục bảo v.v. Và bà nghĩ: “Thật là một Cõi đẹp đẽ biết bao”.

Những người sống ở đó trông cũng giống như chúng ta, nhưng ngoại hình thì đẹp hơn nhiều. Và họ không đi bộ; họ không cần phương tiện di chuyển như chúng ta. Họ gần như bay vậy. Bất cứ khi nào muốn đi đâu, họ chỉ việc bay đến đó. Và khi muốn quay về, họ lại bay trở về. Bất kỳ loại quần áo hay vật dụng cần thiết nào đều sẽ tự xuất hiện khi họ cần đến. Không cần phải đi mua sắm, tìm chỗ đậu xe và tất cả những phiền toái này. Cũng không cần dùng tiền bạc hay đổi tiền gì cả.

Ngoài ra, ở Cõi đó có một loại cam lồ; một hồ nước cam lồ, nếu ai tắm trong đó hoặc uống một ít, họ sẽ cảm thấy khác hẳn, nghĩa là cảm thấy khai ngộ hơn, khỏe khoắn hơn và đầy sự thấu hiểu về tâm linh. Ngay cả (người-thân-)chim và cây cối ở Cõi đó cũng thuyết Pháp. “Pháp”, tiếng Phạn có nghĩa là Giáo Pháp – Giảng Pháp bằng lời nói. Đôi khi Pháp cũng có nghĩa là chúng sinh. Đủ mọi hiện tượng trong Vũ Trụ cũng gọi là Pháp. Trong nghĩa vi tế hơn, Pháp còn có nghĩa là Giáo Lý vi tế, Giáo Lý vô hình, Chân Lý. Vì vậy từ này có thể được giải thích theo nhiều cách.

Trong Cõi của Đức Phật A Di Đà, tất cả (người-thân-)chim, cây cối và gió đều nói Pháp. Khi lắng nghe những lời gọi là Giáo Pháp, thì người ta sẽ có thêm niềm tin nơi Đấng Tối Cao, thêm niềm tin nơi chư Phật, vào những người tu hành, vào hội chúng chư Thánh và vào giáo lý của chư Thánh. Bây giờ, khi chúng ta nghĩ về Cõi A Di Đà, thì thấy thật sự giống như chuyện thần tiên. Làm sao mặt đất có thể được phủ bằng vàng? Làm sao nhà cửa có thể xây giữa không trung mà không rơi xuống? Làm sao tất cả tường và mái nhà có thể làm bằng pha lê, kim cương, hồng ngọc và đủ loại đá quý khác? Ở đây chúng ta tranh giành nhau một viên kim cương nếu nó đủ lớn. Chúng ta phải làm việc rất vất vả suốt nhiều tuần chỉ để mua được một giọt kim cương nhỏ xíu. Tôi gọi là một giọt, bởi vì thấy nó giống như một giọt nước. Chỉ là cứng hơn một chút thôi. Chỉ để mua một giọt kim cương mà phải tốn rất nhiều tiền.

Trong khi ở Cõi đó, họ dùng kim cương, pha lê, hồng ngọc v.v... để xây nhà. Quý vị có thể tưởng tượng nổi không? Đó là một trong những lý do khiến người Thiên Chúa giáo hay các tôn giáo khác không thể tin Phật giáo. Bởi vì Đức Phật nói quá nhiều. Hay đúng hơn là các đệ tử của Ngài nói quá nhiều. Tiếng Trung Hoa gọi là “nói nhiều”. Đa ngôn.

Thật ra là Đức Phật không có nói. Ngài không nói điều này. Chính các đệ tử của Đức Phật, sau khi nghe những thể nghiệm, những câu chuyện kỳ diệu đó, đã ghi chép lại để người khác vui hưởng. Ví dụ như đôi khi những người gọi là đệ tử của tôi… Cho phép tôi gọi họ như vậy. Tôi cảm thấy rất ngại, nhưng không biết dùng từ nào khác để quý vị hiểu được mối quan hệ giữa họ với tôi. Hoặc quý vị có thể gọi họ là học trò của tôi. Nhưng nếu gọi là “học trò” thì người ta sẽ nghĩ tôi dạy ở trường đại học. Đúng vậy, đúng vậy. Mà cũng đúng. Cũng là một loại đại học, một đại học Thiên Đàng nơi tôi giảng dạy.

Bây giờ, đệ tử của tôi đôi khi cũng ghi chép lại những câu chuyện về việc Sư Phụ đã đưa họ đến thăm Cõi nào, hay quốc độ nào trong Vũ Trụ. Họ ghi lại như là thể nghiệm nội tại riêng để tự kiểm tra sự tiến bộ của mình. Nhất định là phải ghi lại. Dù sao thì cũng phải ghi lại. Để nếu họ qua đời, sau khi người đệ tử đó qua đời thì sao? Có thể cháu trai, cháu gái hay hậu duệ của họ vô tình thừa hưởng cuốn nhật ký tâm linh đó. Bên trong đầy những thể nghiệm nội tại, chẳng hạn như hôm nay họ nghe Đức Phật giảng gì cho mình. Hôm nay Ngài Thanh Hải [Vô Thượng Sư] đưa họ đến Cõi Phật nào, giới thiệu họ với vị Minh Sư nào ở đó, hay vị Phật nào, hoặc có thể đưa họ đến gặp (Chúa) Giê-su, hoặc gặp Đức Mẹ Maria hay Thánh Clara, hay vị nào đó. Rồi họ ghi chép tất cả lại. Nếu tập ghi chép đó đủ thú vị, thì cháu trai hay cháu gái, chít chắt của họ có thể sẽ cho xuất bản. Rồi có thể nó trở thành một trong những bộ Kinh Phật giáo. Đó là cách mà tất cả các bộ kinh trong Phật giáo được hình thành. Các bộ kinh hay cái gọi là thánh điển đó mãi cho đến một trăm năm sau đó mới được ghi chép lại, kết tập lại. Trước đó tất cả chỉ được truyền miệng, và đệ tử của Đức Phật cũng không viết xuống. Họ chỉ nghe kể lại thôi… “Người kể chuyện” gọi là gì? (Người kể chuyện.) Người kể chuyện hả? (Dạ.) Từ này không hay. Gọi là Raconteur (người có tài kể chuyện) thì hay hơn.

Cho nên quý vị thấy đấy, đó là lý do mà kinh điển Phật giáo mới phong phú và đồ sộ đến như vậy. Bởi vì có vô số câu chuyện do các đệ tử kể lại. Đức Phật sống đến 80 tuổi, nên Ngài có rất nhiều đệ tử, và dĩ nhiên là cũng có rất nhiều câu chuyện. Ngoài ra, Ấn Độ thời đó rất yên bình, và không có ai đàn áp Phật giáo hay những người tu theo Đức Phật. Họ sống trong thời kỳ hưng thịnh và có thời gian để ghi chép, và lưu giữ những ký ức quý báu đó của các đệ tử. Trong khi với (Chúa) Giê-su Ki-tô, Ngài phải hoạt động trong bóng tối, phải ẩn mình. Nếu có đọc câu chuyện về Ngài thì quý vị biết được. Sau ba năm rưỡi khi Ngài nổi tiếng được một chút thì Ngài đã bị giết chết. Sau đó, tất cả các đệ tử phải tản đi nhiều hướng khác nhau và cũng phải hoạt động trong bí mật, không công khai lắm. Cho nên dù họ có thể nghiệm nội tại, họ cũng không thể ghi chép lại hoặc không thể lưu giữ được cẩn thận. Bởi vì con người, chính quyền thời đó sẽ truy lùng họ và tiêu hủy tất cả.

Vì vậy khi nghe nói đến Cõi A Di Đà, nhiều người sẽ nghĩ đó chỉ là chuyện thần tiên. Họ sẽ cho rằng “Đó là sự tưởng tượng, là ảo giác hay là một loại hoán tưởng”. Vì vậy theo một số tín đồ Thiên Chúa giáo, họ nghĩ Phật giáo chỉ là sự tưởng tượng ảo giác hay điều gì đó. Không, không, không. Tôi nói thật với quý vị: Cõi A Di Đà là có thật. Một số đệ tử của tôi đã đến đó sau khi được truyền tâm ấn, hoặc có người đến đó ngay trong lúc truyền tâm ấn, tại vì không mất nhiều thời gian để đi đến những “quốc độ” đó. Chỉ trong một giây là có thể đến đó, và chỉ trong một giây là trở về. Một phần nhỏ của một giây thôi. Tất cả đều tùy vào trình độ khai mở của tâm thức, hay là con đường vận hành bên trong của chúng ta. Mọi thứ đều nằm ở bên trong; không có gì mà chúng ta có thể tìm thấy ở bên ngoài.

Photo Caption: “Cây Cỏ Nơi Hoang Dã”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (4/15)
1
Lời Thánh Khải
2026-06-08
1521 Lượt Xem
2
Lời Thánh Khải
2026-06-09
1087 Lượt Xem
3
Lời Thánh Khải
2026-06-10
940 Lượt Xem
4
Lời Thánh Khải
2026-06-11
785 Lượt Xem
5
Lời Thánh Khải
2026-06-12
566 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-12
385 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-12
566 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-12
662 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-11
773 Lượt Xem
32:58

Tin Đáng Chú Ý

113 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-11
113 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-11
785 Lượt Xem
Chương Trình
2026-06-11
113 Lượt Xem
Danh Nhân Trường Chay
2026-06-11
109 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-11
1024 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về