Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sống Trong Niềm Vui, Phần 2/7

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Thôi mà, đây là đồ mặc ở nhà. A, khỏe hơn rồi. Vậy khỏe hơn, há? (Dạ.) Bây giờ mình cười được rồi. Tôi cũng thích áo đó, nhưng chỉ mặc cho ban Thiên Y SM vui thôi, cho Truyền Hình Vô Thượng Sư và ban hình ảnh họ vui thôi. Bây giờ. Được rồi, hiểu chưa? Truyện tiếp theo là… Tôi nghĩ có kể chuyện này rồi. Tôi không chắc. Nếu lỡ quý vị nghe rồi, thì cứ cười một chút. Hoặc la ó giữa chừng, để tôi khỏi kể tiếp.

Có một chiếc tàu du lịch nhỏ đi chỗ này chỗ kia, để giải trí cho hành khách trên tàu, có một ảo thuật gia làm ảo thuật mỗi tối khoảng chừng một, hai năm nay rồi. Khán giả rất thích trò diễn của ông. Và hành khách thay đổi khá thường xuyên, nên ông không cần phải làm trò mới gì cả. Luôn luôn có khách mới. Thành thử lúc nào ông cũng diễn đi diễn lại mấy trò cũ. Tuy nhiên, có một (người-thân-)chim két ngồi ở hàng sau cùng, chú xem ông đêm này qua đêm khác, năm này sang năm nọ. Có lẽ (người-thân-)két đó là của ông thuyền trưởng hay ai đó. Lúc nào chú cũng ở trên tàu, nên là khách quen. Chú cứ xem đi xem lại mấy trò ảo thuật đó hoài. Cuối cùng, (người-thân-)két biết được mẹo của mấy trò đó, chú bắt đầu “bật mí” hết cho cho tất cả hành khách, nói ra hết cái kết của trò diễn là gì. Thí dụ như, khi nhà ảo thuật làm một bó hoa biến mất, (người-thân-)két sẽ kêu lên: “Ở sau lưng đó! Sau lưng kìa!” Hay là khi ông ta lấy (người-thân-)thỏ ra rồi đưa cho khán giả xem, chú nói: “Ổng giấu trong cái mũ! Ổng giấu trong cái mũ!”

Nhà ảo thuật rất khó chịu về việc đó, nhưng không biết phải làm sao. Ông tin chắc (người-thân-)két đó là của ông thuyền trưởng. Thấy chưa, tôi biết hết trơn. Nên ổng không thể giết chú. Quý vị chưa nghe truyện cười này hả? (Dạ chưa.) Vậy tốt. Có lẽ tôi đã kể cho thị giả và rồi cứ nghĩ: “Sao mà nó hơi giông giống”. Nhưng không có nhớ nguyên câu truyện. Chuyện xảy ra như thế này, một hôm con tàu bị rò rỉ nước rồi chìm. Trời ơi, ông ảo thuật gia ráng bơi tới một tấm ván đang trôi ngang qua và bám vào đó. (Người-thân-)két thì đang ngồi ở đầu kia tấm ván. Hai bên nhìn nhau, và trôi lang thang. Ba ngày trôi dạt như vậy mà không ai nói câu nào. Tới ngày thứ tư, chú mới nhìn ảo thuật gia kia, không chịu nổi nữa rồi, chú lên tiếng: “Thôi, tôi chịu thua đó. Ông giấu con tàu ở đâu vậy?” Lần này thì chú không đoán ra được. Tếu lâm.

Một người đi thăm bạn, kinh ngạc khi thấy bạn mình đang chơi cờ tướng với (người-thân-)chó. Ồ xin lỗi. Không biết sao, mỗi lần ở bên quý vị thì như vậy, còn trong phòng tôi thì chẳng có gì xảy ra cả. Quý vị có bao giờ nghe tôi ho hay làm gì ở đó không? Không, chẳng có gì hết. Tôi chịu thua. Quý vị đã làm gì vậy? Cưng không có đủ chỗ ở đây hả? (Dạ con ổn.) Ổn hả? (Dạ.) Được rồi. Có lẽ cô thích nhìn anh kia rồi mới nhìn tôi. Quý vị biết không, cặp đôi Singapore đó, họ lúc nào cũng ngồi chung. Ngay cả ở đây, họ cũng ráng… Ờ, anh ta trông cũng đâu có tệ, tôi không trách cô. Không, không, cưng, tôi giỡn thôi. Cô cứ ngồi thoải mái, đừng lo cho tôi. Tôi lúc nào cũng hay trêu chọc ai đó. Thấy tôi làm họ vui thế nào chưa, khi tôi trêu chọc người khác mà không phải họ. Đừng lo, không bao lâu nữa tôi sẽ tự trêu chính mình thôi, để quý vị thấy dễ chịu hơn. Tôi tự trêu chính mình nhiều lần rồi khi tôi mặc mấy bộ đồ chật đó, nhớ không? Và quý vị cười. Vậy là huề rồi.

Có một người đàn ông đến thăm bạn và ngạc nhiên khi thấy anh ta đang chơi cờ với một (người-thân-)chó. OK. Ông theo dõi ván cờ và vô cùng kinh ngạc. Sau một hồi, ông nói: “Tôi không tin nổi vào mắt mình”. Ông thốt lên: “Đó là (người-thân-)chó thông minh nhất mà tôi từng thấy trong đời”. Anh bạn kia lắc đầu nói: “Không, chưa đâu. Vậy là chưa thông minh lắm đâu. Tôi đã thắng chú 3 ván trong 4 ván rồi… Xin lỗi, “3 ván trong 5 ván rồi”. (Người-thân-)chó thắng có 2 ván thôi, tội (người-thân-)chó quá. Không thông minh lắm hả?

Tôi kiểm tra chỗ này. Ồ, ồ. Tôi làm lạc mất rồi. À, đây rồi. Tôi tìm thấy rồi. Được.

Bệnh nhân hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, phí khám bệnh là bao nhiêu ạ?” Bác sĩ đáp: “Tôi tính 10 đô cho lần khám đầu, và 5 đô cho lần khám thứ hai”. Bệnh nhân liền nói: “Thật vui khi được gặp lại bác sĩ”. Như lần thứ hai vậy! Ổng muốn ăn gian. Rồi. “Giờ tôi phải làm sao?” Bác sĩ đáp: “Cứ uống loại thuốc tôi đã đưa cho anh kỳ trước”. Ờ, đúng rồi. Ai thông minh hơn?

Ông kia muốn bán cho hàng xóm một (người-thân-)chó mới. Ông nói với người hàng xóm: “(Người-thân-)chó này biết nói. Anh có thể mua chú với chỉ 5 đô thôi”. Người hàng xóm ngạc nhiên hỏi: “Hả! Anh nghĩ tôi là ai mà dám giỡn cợt mấy cái chuyện (người-thân-)chó biết nói đó? Làm gì có chuyện (người-thân-)chó biết nói”. Bỗng nhiên người-thân-chó đó nhìn lên mắt rớm lệ, năn nỉ: “Làm ơn mua tôi về.

Ông chủ này ác lắm, không bao giờ mua cho tôi một bữa ăn. Không bao giờ tắm cho tôi. Không bao giờ dắt tôi đi dạo. Hồi trước tôi là (người-thân-)chó diễn xiếc giàu có nhất Á Châu. Tôi trình diễn trước các vị vua. Tôi từng ở trong quân đội, được trao huy chương 10 lần!” Người hàng xóm nói: “Ê! Nó biết nói thật! Sao anh bán có 5 đô thôi?” Người bán nói: “Tại vì tôi chán mấy trò nói dối của nó quá rồi”. Trời ơi! Anh kia không hiểu. Không cần biết nó nói được hay không. Trời ơi, gì kỳ cục? Người gì mà kỳ cục?

Bệnh nhân gọi điện thoại cho bác sĩ khoảng 2 giờ sáng. “Bác sĩ ơi, tôi không ngủ được vì tôi nợ bác sĩ nhiều tiền quá. Bác sĩ gửi tôi hóa đơn lớn quá, tôi không trả nổi. Làm tôi khổ tâm quá. Tôi không ngủ được”. Bác sĩ nói: “Sao anh phải nói với tôi giờ này? Giờ thì đến lượt tôi không ngủ được.” Bệnh nhân nói: “Bây giờ thì tôi ngủ được rồi”.

Ông bác sĩ kia nói: “A, bệnh ho của anh sáng nay khá rồi”. Bệnh nhân nói: “Dĩ nhiên, tôi đã thực hành suốt cả đêm qua”.

Một buổi sáng nọ, một (người-thân-)sư tử tỉnh dậy cảm thấy tự hào, vĩ đại, hùng dũng tới nỗi nó đi ra dồn một (người-thân-)khỉ nhỏ vào một góc, rống lên: “Nói ta nghe! Ai mạnh nhất trong tất cả các (người-thân-)thú rừng?” (Người-thân-)khỉ nhỏ đáng thương run lên đáp: “Dĩ nhiên là ngài. Không ai mạnh hơn ngài”. Một lát sau, (người-thân-)sư tử đối mặt với một (người-thân-)nai và gầm lên nữa: “Ai là kẻ vĩ đại nhất, mạnh nhất trong những (người-thân-)thú rừng?” (Người-thân-)nai run cầm cập, nói không nên lời, cuối cùng lắp bắp: “Ồ, (người-thân-)sư..ư..ư… tử…ử… vĩ đại ơi, ngài, ngài chắc chắn là loài dũng mãnh nhất trong rừng”.

(Người-thân-)sư tử đang trên đà tự mãn, nghênh ngang đến chỗ một (người-thân-)voi đang yên lặng nhai rau gì đó, rồi rống lên thật lớn: “Ai là loài mạnh nhất trong rừng?” Nghe vậy, (người-thân-)voi lấy vòi nhấc (người-thân-)sư tử lên, nhấc lên, đập xuống đất, rồi lại nhấc nữa, lắc rung mình mẩy nó thành cam bầm. Trời ơi! Thường thường người ta nói tím bầm, phải không? OK. “Một màu cam bầm”. Cuối cùng mới ném nó thật mạnh vào thân cây bên cạnh. Ghê quá! (Người-thân-)sư tử lảo đảo đứng dậy, ngước nhìn (người-thân-)voi, nói: “Ê, anh kia! Đâu cần phải làm dữ vậy, chỉ vì anh không biết câu trả lời”. Làm gì mà kích động dữ vậy? Ôi trời ơi.

Bà Smith bỗng nhiên đổ bệnh trong đêm. Một vị bác sĩ mới được gọi đến nhà. Sau khi nhìn bà ta, bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh nhờ chồng bà lấy giùm cho một cái đồ mở nút chai. Lấy xong rồi, bác sĩ biến vô phòng, mấy phút sau trở ra nữa nhờ lấy cho một cái kìm. Một lần nữa, ông ta biến vô phòng vài phút trong khi bệnh nhân vẫn rên rỉ đau. Rồi ổng lại đòi cái gì đó nữa. “Tôi cần cái đục và cái vồ, nhanh lên”. Một cái vồ. Cái vồ là cái gì? (Cái vồ.) (Cái vồ.) Cái vồ là cái gì? (Cái búa.) Cái búa. Được rồi. (Một cái bằng gỗ, lớn, vuông, bằng gỗ.) Tôi hiểu, tôi hiểu, cái lớn đó. Được. “Tôi cần một cái vồ và một cái đục”. Ông chồng của bệnh nhân không chịu nổi nữa. “Vợ tôi bị gì vậy, bác sĩ? Nặng lắm hả?” Bác sĩ nói: “Tôi chưa biết. Tôi phải mở túi đồ của tôi trước đã”. Tất cả đồ nghề của ổng chưa có mở được. Tếu quá hả? Quý vị hiểu phải không? Cảm ơn Trời Phật. Tôi nói tiếng Anh không đến nỗi tệ. Ổng còn bận mở túi đồ.

Johnny bị nhức răng bèn đi nha sĩ. “Nhổ một cái răng nha sĩ tính bao nhiêu?” Nha sĩ đáp: “20 đô.” John kêu lên: “Cái gì! 20 đô một cái răng thôi? Nha sĩ chỉ mất có vài phút thôi mà!” Nha sĩ nói: “Nếu anh muốn, tôi sẽ làm lâu hơn.” Tôi có thể làm lâu hơn. Tôi sẽ nhổ từ từ.

Photo Caption: “Mặt Trời Chiếu Sáng Trên Đồi Mùa Đông Không Còn Lạnh Giá!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/7)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-04-16
1904 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-04-17
1475 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-04-18
1166 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-19
1057 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-20
859 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-21
231 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-21
191 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-21
184 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-21
231 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-20
750 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-20
657 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-20
489 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-20
859 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-19
611 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về